THỨ HAI TUẦN XXVII MÙA THƯỜNG NIÊN

ĐỨC MẸ MÂN CÔI

Phúc âm: Lc 10,25-37

Khi ấy, có một người thông luật đứng dậy hỏi thử Chúa Giêsu rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sống đời đời?” […] Chúa Giêsu nói: “Một người đi từ Giêrusalem xuống Giêricô, và rơi vào tay bọn cướp; chúng bóc lột người ấy, đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ một tư tế cũng đi qua đường đó, trông thấy nạn nhân, ông liền đi qua. Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến đó, trông thấy nạn nhân, cũng đi qua. Nhưng một người xứ Samaria đi đường đến gần người ấy, trông thấy và động lòng thương. Người đó lại gần, băng bó những vết thương, xức dầu và rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa của mình, đưa về quán trọ săn sóc. Hôm sau, lấy ra hai quan tiền, ông treo cho chủ quán mà bảo rằng: “Ông hãy săn sóc người ấy và ngoài ra, còn tốn phí bao nhiêu, khi trở về, tôi sẽ trả lại ông.” Theo ông nghĩ, ai trong ba người đó là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp?” Người thông luật trả lời: “Kẻ đã tỏ lòng thương xót với người ấy.” Và Chúa Giêsu bảo ông: “Ông cũng hãy đi và làm như vậy.”

Suy Niệm

Đã là người thì phải có trái tim biết rung động trước những nỗi đau khổ của đồng loại. Yêu thương đồng loại là điều răn đã được ghi chép trong trái tim con người, bất luận người đó có niềm tin tôn giáo hay không. Chúa Giêsu đã dạy và làm gương trước về lòng nhân từ và thương xót. Trong thực tế, con người có khi không đối xử với người đồng loại theo đạo lý đòi hỏi. Người Samaria nhân lành được Chúa Giêsu kể trong dụ ngôn để cho người Kitô hữu theo gương bắt chước: thay vì ngồi đó mà hỏi “Ai là anh em tôi?” thì hãy hành động để trở nên anh em của người khác, “Hãy đi và làm như vậy.”

Cầu Nguyện

Lạy Chúa, xin giúp gia đình chúng con ý thức rằng: sự sống đời đời, số phận vĩnh cửu, niềm vui hạnh phúc đích thực của chúng con tuỳ thuộc vào cách cư xử của chúng con tới người đồng loại trong cuộc sống này.

Trích Gia Đình Cầu Nguyện Với Lời Chúa Hằng Ngày

22+