CHIÊM NGẮM DUNG NHAN MẸ MARIA
QUA TRÌNH THUẬT CỦA CÁC THÁNH SỬ TIN MỪNG

Tháng Năm, tháng Hội Thánh dành riêng tôn kính Mẹ Maria, chúng ta hãy cùng nhìn ngắm thật gần, thật tôn kính và trìu mến chân dung Mẹ chí thánh, chí nhân, để ánh sáng từ tôn nhan Mẹ soi rọi, chuyển hóa tâm trí, hồn xác chúng ta ngày càng được gần hơn với hình ảnh của Mẹ.

Mẹ Maria, một thôn nữ trong sáng, khiêm cung, tín thác và vâng phục

Chân dung Mẹ Maria được tỏ hiện lần đầu tiên trước chúng ta qua trình thuật của Thánh Luca về biến cố truyền tin (Lc 1,26-35). Trong đoạn văn này, Maria xuất hiện như bao cô gái làng quê cùng trang lứa: hiền lành, đơn sơ, chất phác. Trước những danh vị và mỹ hiệu cao trọng được sứ thần xưng tụng: “Đấng đầy ân sủng,” “Quyền năng Đấng tối cao rợp bóng trên Bà,” “Mẹ Con Thiên Chúa.” . . . Maria cảm thấy lo lắng, bối rối, băn khoăn, “việc đó xảy ra cách nào vì tôi không biết đến việc vợ chồng” rồi chuyển sang thái độ tín thác, vì “đối với Thiên Chúa, không gì là không thể” và sau cùng là sự vâng phục: “Này tôi là nữ tì của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời Sứ thần nói.”

Maria hoàn toàn bất ngờ với sứ mạng cao cả  Chúa trao nhưng đã sẵn sàng đón nhận, không phải với thái độ kiêu hãnh, tự hào, cũng không phải với thái độ buông xuôi, miễn cưỡng hay cam chịu mà là sự vâng phục một cách chủ động, tích cực với sự khiêm cung, trong vai trò người nữ tì trung thành và cần mẫn của Thiên Chúa. Kỳ diệu thay, sự đơn sơ, chất phác, sự khiêm cung, tín thác và vâng phục ấy của Maria đã khởi nguồn cho một chương trình kiến tạo cuộc sống vĩnh hằng mà đã bị đánh mất bởi tội lỗi con người.

Mẹ Maria, người phụ nữ nhân hậu, dịu dàng biết quan tâm chia sẻ

Thánh sử Luca một lần nữa tường thuật một cách cảm động về cuộc gặp gỡ của hai bà mẹ và hai người con trai, những nhân vật chính trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa (Lc 1,39-56). Lúc này Maria xuất hiện như một người em họ phúc hậu và dịu dàng, biết cảm thông và mau mắn chia sẻ, đỡ đần người chị trong kỳ thai sản. Maria hiện diện với chị Elizabeth để bầu bạn, cảm thông, làm những việc cần mà không cần chờ đợi bất kỳ một sự nhờ vả hay yêu cầu nào. Cuộc gặp gỡ đó đã trở thành nguồn cảm hứng cho một tuyệt tác trong kho tàng Thánh thi ngợi ca Thiên chúa, bài Mangificat bất hủ. Sự viếng thăm cuả mẹ Maria ngày ấy trở thành niềm tin, nguồn hy vọng cho nhân loại trong mọi gian lao thử thách của kiếp người. Sự hiện diện của Mẹ không chỉ đem đến sự ấm áp của tình bạn, tình thân, tình mẫu tử mà còn luôn hướng lòng chúng ta lên Chúa và mời gọi chúng ta đem Chúa đến cho người khác.

Mẹ Maria, bếp hồng đêm đông, suối mát trưa hè, điểm tựa êm ái của Thánh Gia

Thánh sử Mathêu và Luca đã có những trình thuật khá chi tiết về quãng đời niên thiếu của Chúa Giêsu từ lúc hạ sinh tại Bêlem đến lúc định cư tại Nazaret, vẽ nên một hình ảnh tuyệt hảo về Mẹ Maria trong vai trò một người nội trợ của gia đình Nazaret. (Mt 1,18-23;11,13-14; Lc 1,26-55.2,52). Là Mẹ Thiên Chúa, nhưng Maria không được hưởng bất cứ một đặc ân nào hơn trong vai trò làm vợ, làm mẹ so với những người mẹ trần thế khác, nếu không nói còn chịu nhiều gian truân thử thách hơn. Mẹ đã khổ tâm nhường nào Khi “Ông Giuse chồng Bà, là người công chính và không muốn tố giác Bà nên mới định tâm bỏ Bà cách kín đáo” (Mt 1,18-24). Mẹ đã vất vả biết bao khi phải cùng Giuse trở về nguyên quán Bêlem theo luật định trong lúc đã đến ngày mãn nguyệt khai hoa và “Bà sinh con trai đầu lòng lấy tả bọc con, rồi đặt trong máng cỏ vì hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ” (Lc.2,1-5).

Mẹ đã lo sợ thế nào khi Hêrôđê không thấy ba đạo sĩ trở lại, liền ra lệnh giết tất cả những trẻ mới sinh trong vùng, khiến “Ông Giuse liền trỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài nhi và Mẹ Người trốn sang Ai Cập” (Mt 2,13-15). Mẹ đã đau đớn biết bao khi hai ông bà đem hài nhi lên đền thờ dâng con theo luật định và được nghe lời tiên tri của cụ già Simeon: “Thiên Chúa đã đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Israel ngã xuống và đứng lên . . . còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà (Lc 2,33-35). Mẹ đã bồn chồn lo lắng nhường nào khi bị lạc mất Chúa, “Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha con và mẹ đây đã phải cực lòng tìm con” (Lc 2,41-50). Trước những thử thách “vô đơn chí ấy “Maria hằng ghi nhớ những kỷ niệm ấy và suy đi nghĩ lại trong lòng” (Lc 2,19). Mẹ vẫn luôn trung thành với lời hứa trong buổi truyền tin: “vâng tôi đây là nữ tì của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” Đó chính là mẫu hình sống động nhất cho các bà mẹ trong vai trò hiền thê, hiền mẫu của mọi gia đình Công Giáo.

Mẹ Maria luôn dõi nhìn, lắng nghe, thấu hiểu

Chân dung Mẹ Maria được Thánh sử Gioan khắc họa trong tiệc cưới Cana (Ga 2,1-12) cho chúng ta một chân dung khác về Mẹ: Mẹ không chỉ là người của gia đình mà của cộng đồng, của nhân loại. Tại tiệc cưới, khi thấy thiếu rượu, dù không ai nhờ giúp nhưng với sự tinh tế và bác ái Mẹ đã đến ngỏ lời với Chúa Giê su: “Họ hết rượu rồi” (Ga 2,3). Mẹ bày tỏ sự ưu tư của mình trước một tình trạng nan giải vì thiếu rượu của đôi tân hôn, và chờ đợi một sự can thiệp từ Chúa Giêsu con dấu yêu của Mẹ. Câu trả lời của Chúa Giêsu với Mẹ là lời từ chối. Nhưng điều đó không làm cho Mẹ im lặng rút lui, trái lại, Mẹ ra gặp các gia nhân và dặn: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo” (Ga 2, 5). Mẹ mạnh dạn dặn gia nhân ngay khi bị Chúa Giêsu từ chối, điều đó chứng tỏ Mẹ vững lòng cây trông, Mẹ tin chắc Chúa sẽ làm nhờ lời chuyển cầu của Mẹ.

Câu chuyện tiệc cưới Cana là một lời nhắn nhủ của Mẹ đến mỗi người chúng ta rằng Mẹ luôn dõi theo, lắng nghe, thấu hiểu và sẵn sàng chuyển cầu mỗi khi con người cần đến Mẹ. Thật vậy, Mẹ đã đang thực hiện lời chuyển cầu đó hơn 2000 năm nay với nhiều lần hiện ra tại Lộ Đức, Fatima, La Vang và nhiều nơi trên thế giới.

Mẹ Maria, Đấng hiệp thông cứu chuộc nhân loại

Kể từ tiếng “xin vâng” trong biến cố truyền tin, Mẹ đã thật sự gắn chặt đời mình vào công cuộc cứu độ trần gian của Chúa Giêsu. Tuy Tin Mừng chỉ một đôi lần trực tiếp nói đến sự hiện diện của Mẹ trong cuộc đời công khai của Chúa Giêsu, nhưng chúng ta vẫn cảm nhận rất rõ sự hiện hiện của Mẹ trong từng bước đường Chúa đi, chín tháng cưu mang, ba mươi năm chăm sóc dưỡng dục, ba năm theo chân Chúa trên mọi nẻo đường rao giảng Nước Trời, từng bước, từng bước lê chân theo con trên đường lên núi Sọ và sau cùng đứng dưới chân thập giá nhìn con từng phút từng giây trút hơi thở sau cùng. Không phải một lưỡi gươm mà là hàng ngàn, hàng vạn lưỡi gươm xuyên thấu trái tim Mẹ.

Mẹ đứng đó không chỉ như người Mẹ chấp nhận nỗi đau mất con như một người mẹ gan dạ anh hùng. Mẹ đứng đó không chỉ để san sẻ nỗi đau đớn, nhục nhã của người con yêu dấu. Mẹ đứng đó để hiến dâng người con của mình như hy lễ toàn thiêu lên Chúa Cha, Mẹ đứng đó để tiếp nhận và chuyển giao tình yêu, ơn cứu độ của Giêsu, người con yêu dấu của Mẹ, cho nhân loại: “Thưa Bà, đây là con Bà,” “Đây là mẹ của anh” (Ga 19,25-27).

Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ dọi chiếu ánh sáng tôn nhan Mẹ xuống mọi người  chúng con, để chúng con có được tấm lòng đơn sơ trong trắng như Mẹ, có được sự tín thác, khiêm cung và vâng phục tuyệt đối như Mẹ, có được sự từ tâm như Mẹ đối với tha nhân, trở thành ngọn lửa hồng, dòng suối mát, chỗ dựa êm ái cho gia đình và xin Mẹ nối kết chúng con với chúa và đem chúa đến với chúng con. Amen.

Giáo xứ Thiên thần, tháng 5, năm 2019.
Phaolô Võ Công Nam.

7+