Lòng nhân từ của Chúa lớn hơn tội lỗi con người (Lc 15,1-3. 11-32)

128

Suy niệm lời Chúa tuần IV Mùa Chay năm C

Chúng ta đang tiến dần đến những chặng cuối của hành trình mùa chay: hành trình hoán cải để hòa giải, hành trình trở về trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa. Những bài đọc trong thánh lễ Chúa Nhật thứ IV mùa chay, mang âm hưởng niềm lạc quan, khuyến khích chúng ta quay về với Thiên Chúa nhân từ và hay thương xót, luôn mỏi mắt chờ từng người con lầm đường lạc lối hối cải ăn năn.

Đoạn Tin Mừng được Thánh sử Luca trình thuật trong Thánh lễ Chúa Nhật thứ IV: Một câu chuyện cảm động về một người cha cùng với hai người con thân yêu của mình. Chắc chắn, đây là áng văn chương đẹp nhất, ấn tượng nhất và có sức lay động lòng người nhất như Đại văn hào người Anh Charles Dickens từng nói: “hạt ngọc của Tin Mừng.”

 

Chuyện kể rằng có một người cha có hai người con trai. Người con thứ, một ngày nọ cảm thấy ngột ngạt, khó chịu, tù túng, bị ràng buộc, bị bao vây bởi bốn bức tường, bởi sự lo toan, chăm sóc của người cha. Anh ta muốn được giải phóng, được tự do sống theo ý muốn của mình. Anh ta gom góp tất cả của cải được phân chia theo đòi hỏi của anh và ra đi bắt đầu một cuộc sống ăn chơi trác táng. Chỉ trong một thời gian ngắn, đến cả một chút nhân phẩm của anh cũng chẳng còn. Anh đã quyết định quay về nhà cha của mình vì ít ra nơi đó anh còn có cái để ăn !!! Còn người con cả, ngày ngày ở bên cha, sắm vai người con hiếu thảo, ngoan hiền, nhưng không phải vì yêu cha mà anh đang nhắm đến những lợi lộc mà anh sẽ được hưởng sau này. Anh đã trở mặt khi thấy quyền lợi của mình có nguy cơ bị đe dọa vì sự trở về của người em. Anh hậm hực, dỗi hờn với cha, giận dữ với em và không chịu bước vào nhà. Còn người cha, ông buồn khổ vì sự ra đi của đứa con thứ. Ông mong ngóng từng giây từng phút người con hư quay trở lại bất kể trong tình trạng thế nào. Ông không cần biết lý do tại sao người con trở về, không cần nghe lời hối lỗi của con sau những tháng ngày sa đọa. Ông chỉ biết hành động theo sự mách bảo của con tim: chạy ra, ôm hôn, truyền mang áo đẹp mặc cho cậu, xỏ vào tay, mang dép vào chân và mở tiệc ăn mừng (x. Lc 15, 20-23), “Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.” (Lc 15, 24). Đối với thái độ của người con cả, ông ôn tồn giải thích, không chê trách, không giận dữ, ông ân cần mời con vào nhà để chung hưởng niềm hạnh phúc, niềm vui sum họp của gia đình.

 

Nơi dụ ngôn về lòng nhân từ của người cha được diễn tả trong Tin Mừng, đó là Thiên Chúa luôn vui mừng hân hoan khi thực hiện được hành vi tha thứ đã được biểu lộ một cách mãnh liêt, vô điều kiện, thậm chí mù quáng, phi lý. Sám hối là trở về với tình cha. Cả hai người con đều cần trở về và vào nhà cha. Sám hối là trở lại với tình yêu, niềm vui, sự sống. Nhưng trở về chẳng phải là chuyện dễ dàng. Muốn làm được điều đó, chúng ta phải cảm nghiệm được sự vĩ đại, siêu việt của tình yêu Thiên Chúa đang dành cho ta, bởi lẽ, có lúc chúng ta là hiện thân hoang đàng của người con thứ, có lúc chúng ta lại là người vô cảm, tự phụ vì sự tự ngộ nhận về vị trí của mình như người con cả trong dụ ngôn. Nhưng Chúa đã không hề bỏ mặc ta. Người là Đấng mau quên lỗi lầm của ta mà lại luôn khắc ghi tình yêu của ta dành cho Ngài và cho tha nhân. Ngài luôn quên hết mọi lỗi lầm của ta và chỉ mong một điều, đó là ơn tha thứ được đến với ta mãi mãi. Chúa không ngừng âu yếm vỗ về, ân cần dạy dỗ, quảng đại nuôi dưỡng bằng ân sủng và bằng Mình Máu của chính Chúa, bởi lẽ như lời cuả Thánh Tôma Aquino: “ thực thi lòng thương xót là đặc điểm riêng của Thiên Chúa, và đó là cách thức đặc biệt để Ngài bày tỏ sự toàn năng của Ngài” (Tôma Aquino, Summa Theologiae.II-II,q.30,a,4).

Mùa Chay là mùa hoán cải, là mùa hòa giải với Thiên Chúa, là mùa đoạn tuyệt với tội lỗi. Thiên Chúa luôn ở đó trông mong, ngòng đợi từng người mỗi giây, mỗi phút. Người đón nhận chúng ta vô điều kiện, đón nhận như chúng ta chưa hề rời xa, chưa hề phản bội Người. Mùa Chay cũng là mùa thực thi lòng thương xót như lời giáo huấn của Đức Thánh Cha Phanxicô trong Tông sắc về lòng thương xót của Ngưới: “Lòng thương xót là bản chất của Thiên Chúa. Chính lòng thương xót này đã nuôi dưỡng, chống đỡ và trở thành mục đich của Người.(vì vậy) Trụ cột nâng đỡ đời sống Giáo Hội chính là lòng thương xót. Tất cả hoạt động mục vụ của Giáo Hội cần phải được thấm đẫm sự dịu dàng, không một sứ điệp và chứng từ nào của Giáo Hội trước thế giới lại có thể vắng bóng lòng thương xót. Tình yêu, thương xót và thông cảm chính là phương thế để củng cố tính cách đáng tin của Giáo Hội…” (Tông sắc LTX số 10 ).

Chúa ơi, con được sinh ra với tư cách là con Chúa, con đã đành lòng từ bỏ danh phận cao quý đó, nhưng chúa đã không bỏ mặc con, xin Chúa chỉ cho con đường quay về và đón nhận con như con chưa từng rời xa Chúa. Amen.

Giáo Xứ Thiên Thần, Mùa Chay Năm 2019.

Phaolô Võ Công Nam

3+